TKH - banner 06

Search

Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

Visitor Counter

User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

Cô Đơn

(LNTD phỏng dịch)

Tôi vẫn thường ngồi buồn bã nơi nầy
Trên núi cao, dưới cây Sồi cổ thụ
Chiều xuống thấp, nắng hanh vàng ủ rũ
Dõi mắt nhìn quanh, đồng nội đó đây
Dưới chân đồi bao cảnh sắc đổi thay

Nầy con sông sóng bạc đầu gầm thét
Uốn quanh co, trải tận ngát chân mây.
Kìa hồ im, nghe tiếng nước ngủ say
Có vì sao mọc trên trời xanh thẳm.

Đỉnh  núi cao, hàng cây rừng sậm tối
Nắng chiều hôm le lói giọt sau cùng
Xe chị Hằng trăng mờ ảo mông lung
Lên ngự trị, chân trời màu trắng bạc.

Từ trên đỉnh tháp chuông cao vời vợi
Tiếng chuông ngân vang dội khắp nơi nơi
Lữ hành dừng chân, cổ tháp  chuông cao,
Hòa cung bậc cầu kinh, chiều vào tối.

Cảnh xinh mơ, sao lòng tôi không đổi?
Không say mơ, mê đắm, chẳng rộn ràng.
Cõi trần ai, tôi  lạc lõng  địa đàng
Nắng trời cao, không ấm lòng kẻ chết.

Nhìn quanh quất, bao núi đồi đây đó,
Từ phương nam ra bắc, sáng sang chiều
Tôi đã nhìn khoảng rộng biết bao nhiêu
Rồi  tự bảo: “ Nơi này không hạnh phúc. “

Những thung lũng,  nhà tranh và vách đất,
Những lâu đài hoang vắng, ở được không ?
Sông, đá, rừng và hoang tịch mênh mông
Một người vắng, cả tinh cầu hoang lạnh.

Vầng thái dương theo chu kỳ mọc lặn
Tôi dửng dưng, lòng không chút đổi thay
Trời sáng cao hay xuống thấp âm u
Cần chi mặt trời?  Ngày, tôi chẳng đợi .

Tôi nhìn hết mọi miền trên quả đất,
Chỉ thấy toàn sa mạc, với hoang vu.
Không  muốn gì từ cõi thế trần gian
Chẳng cần chi trong mênh mang vũ trụ,

Cũng có thể ngoài biên thùy vũ trụ
Có vầng dương soi sáng cõi trời nào
Hình như khi vùi xác dưới mộ sầu
Tôi nhìn thấy những gì tôi mơ ước.

Cõi nơi ấy khơi nguồn bao ước vọng,
Nơi tìm ra hy vọng với tình yêu
Và này đây bao lý tưởng ước ao,
Niềm hạnh phúc, trần ai không tên gọi.

Xe Bình Minh, ước gì tôi có thể,
Vượt trăm ngàn cách trở để tìm em
Kiếp lưu đày tôi còn được gì thêm,
Không còn chi.  Ngoài tôi và hoang địa.

Khi lá thu vàng rơi trên đồng nội
Lá theo chiều gió cuốn, xoáy bay đi.
Mảnh hồn tôi, nghìn chiếc lá sầu bi
Cuồng phong ơi, cuốn lá sầu đi nhé.
3180 CoDonLNTD
Lê Ngọc Trùng Dương.   Phỏng dịch
***
L’isolement
By Lamartine

Souvent, sur la montagne, à l’ombre du vieux chêne,
Au coucher du soleil, tristement je m’assieds ;
Je promène au hazard mes regards sur la plaine,
Dont le tableau changeant se déroule à mes pieds.

Ici gronde le fleuve aux vagues écumantes ;
Il serpente et s’enfonce en un lointain obscur ;
Là, le lac immobile étend ses eaux dormantes
Où l’étoile du soir se lève dans l’azur.

Au sommet de ces monts coronnés de bois sombres,
Le crépuscule encor jette un dernier rayon ;
Et le char vaporeux de la reine des ombres
Monte, et blanchit déjà les bords de l’horizon.

Cependant, s’élançant de la flèche gothique,
Un son religieux se répand dans les airs !
Le voyageur s’arrête, et la cloche rustique
Aux derniers bruits du jour mêle de saints concerts.

Mais à ces doux tableaux mon âme indifférente
N’éprouve devant eux ni charme ni transports ;
Je contemple la terre ainsi qu’une ombre errante :
Le soleil des vivants n’échauffe plus les morts.

De colline en colline en vain portant ma vue,
Du sud à l’aquilon, de l’aurore au couchant,
Je parcours tous les points de l’immense étendue
Et je dis : “Nulle part le bonheur ne m’attend.”

Que me font ces vallons, ces palais, ces chaumières,
Vains objects dont pour moi le charme est envolé ?
Fleuves, rochers, forêts, solitude si chères,
Un seul être vous manque, et tout est dépeuplé !

Que le tour du soleil ou commence ou s’achève,
D’un oeil indifférent je le suis dans son cours ;
En un ciel sombre ou pur qu’il se couche ou se lève,
Qu’importe le soleil ? je n’attends rien des jours.

Quand je pourrais le suivre en sa vaste carrière,
Mes yeux verraient partout le vide et les déserts ;
Je ne désire rien de tout ce qu’il éclaire ;
Je ne demande rien à l’immense univers.

Mais peut-être au delà des bornes de sa sphère,
Lieux où le vrai soleil éclaire d’autres cieux,
Si je pouvais laisser ma dépouille à la terre,
Ce que j’ai tant rêvé paraîtrait à mes yeux !

Là, je m’enivrerais à la source où j’aspire ;
Là, je retrouverais et l’espoir et l’amour,
Et ce bien idéal que toute âme désire
Et qui n’a pas de nom au terrestre séjour !

Que ne puis-je, porté sur le char de l’Aurore,
Vague object de mes voeux, m’élancer jusqu’à toi !
Sur la terre d’exil pourquoi resté-je encore ?
Il n’est rien de commun entre la terre et moi.

Quand la feuille des bois tombe dans la prairie,
Le vent du soir se lève et l’arrache aux vallons ;
Et moi, je suis semblable à la feuille flétrie
Emportez-moi comme elle, orageux aquilons !

Comments  

#1 Cô ĐơnLNTD 2019-04-18 20:50
Cám ơn anh chủ nhiệm đã cho đăng bài Cô Đơn. Hy vọng quý đọc giả có những giây phút giải trí lành mạnh và hữu ích/ trau dồi Pháp Văn. Kính chúc anh chủ nhiệm và quý đọc giả cuối tuần: Bình an, vui, khõe.
Kính Mến

Lê Ngọc Trùng Dương
Quote

Add comment

Security code
Refresh

Tìm bài theo vần ABC