TKH - banner 06

Search

Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

Visitor Counter

User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 
                                               Thuở Nào Tôi Yêu Người                                                  
Lê Phạm Kim Phượng 
       
        Sau khi ra khỏi lớp học Nghệ Thuật Cắm Hoa ở Hội Việt Mỹ, Mai và Thúy ghé Khai Trí để tìm mua sách trình bày những kiểu cắm hoa của người Nhật.  Những thiếu nữ xứ hoa anh đào có tài cắm hoa rất đặc sắc, tuy đơn sơ nhưng màu sắc hài hòa và trang nhã.  Hôm thi bán khóa, Mai đã xử dụng kiểu ‘’Mẫu tầm tử’’ của người Nhật, nàng thay đổi lọai hoa và màu sắc theo ý muốn.  Sau khi nhánh hoa cuối cùng được cắm vào bàn chông đặt trong chiếc điã sâu hình bầu dục  màu trắng ngà trông rất thanh tao, nàng rất hài lòng với tác phẩm của mình và đặt cho điã hoa một tên rất gợi hình: ‘’Bình Minh’’.  Mai thường ngắm vườn hoa sau nhà vào buổi sáng khi mặt trời vừa ló dạng, khi giọt sương đêm còn đọng trên những cánh hoa thắm sắc, tỏa hương thơm diù diụ.  Mai đã đọat giải nhất trong kỳ thi.  Ngắm ‘’Bình Minh’’, khách thưởng lãm sẽ tìm thấy nét kiêu sa, lộng lẫy từ những đóa hồng nhung mầu đỏ thẫm nổi bật bên cạnh những chiếc lá lay ơn ẻo lả, xanh mướt được khéo léo uốn cong, điểm thêm vài cành ty-gôn với những đóa hoa cánh mỏng vàng tươi thắm.  Sau ngày được giải thưởng, Mai và Thúy đã bắt đầu sưu tầm những kiểu cắm hoa của người Nhật.
                                        
     Nhà sách chiều thứ sáu thật đông khách, nam thanh nữ tú ra vào nhộn nhịp.  Xen lẫn với nhóm người đứng tuổi đang chăm chú đọc những quyển sách biên khảo là những quân nhân oai phong trong bộ quân phục, họ cũng đang dán mắt vào chồng sách chính trị dầy cộm.  Đó đây, còn có những tà áo thướt tha như cánh bướm đang lượn quanh nhà sách.  Tiếng cười khúc khích của các nữ sinh thỉnh thoảng lại vang vọng, họ hồn nhiên và duyên dáng như tà áo trắng trinh nguyên.  Khi đi ngang qua ‘’Vườn thơ tình muôn thuở’’, kệ sách mà Mai và các bạn đã đặt tên, Mai không thể không dừng bước.  Tiếng Thúy càu nhàu:
- Lại thơ với thẩn!  Thôi Mai ở đó đi nha, Thúy qua bên dãy truyện kiếm hiệp.
 Mai nhìn bạn mỉm cười, gật đầu không đáp.  Cầm quyển thơ Xuân Diệu, có
 nhan đề ‘’Đây Chùm Thương Nhớ’’, Mai đọc lời giới thiệu của nhà thơ Huy Cận ở trang đầu.  Những áng văn nhẹ nhàng, lãng mạn của thi sĩ tiền chiến đã nhanh chóng thu hút Mai.  Đang say mê đọc, chợt nghe có người hỏi:
        - Cô cũng thích thơ Xuân Diệu nữa sao?
        Quay lại, thấy một ông lính Hải Quân đang mỉm cười, mắt mở to như chờ câu trả lời của Mai.  Mai hơi lính quýnh vì cảm thấy bị theo dõi lại còn bị hỏi đột ngột, nàng bẽn lẽn đáp:
        - Ô! ... Dạ, thích!  Tôi muốn nói ... tôi cũng như nhiều người trẻ khác, rất chuộng những dòng thơ của các nhà thơ tiền chiến.
        - Chắc cô cũng thích thơ của Huy Cận, Nguyễn Bính chứ?  Riêng tôi, ... còn yêu cả thơ Nguyên Sa, TTKH, Nhất Tuấn, và nhiều nhà thơ hiện đại khác.
        - Vâng, tôi yêu cảnh thanh bình của đồng quê nên lời thơ của thi sĩ Nguyễn Bính rất thích hợp với tôi.  Tôi... cũng mến thơ Nguên Sa nữa.  Các bạn tôi rất thích bài Áo Lụa Hà Đông.
        - Còn cô?  Cô thích bài nào?
        - Có lẽ tôi thích cả bài ‘’Tuổi Mười Ba’’ và ‘’Tháng sáu Trời Mưa’’.
        - Ô! ... Một tâm hồn phong phú!  Những người yêu thơ Nguyên Sa, Nguyễn Bính, thường là những người giầu tình cảm.  Nếu là con gái thì người ấy ắt phải hiền dịu và dễ mến.  Phải không cô?
        Mai cúi đầu không đáp, nàng nghĩ: Người này lì thật, nói chuyện cứ như đã quen biết từ thuở nào.  Hải Quân có khác !  Chắc anh chàng đang tính chuyện làm quen? Nghĩ thế nên Mai tìm cách cáo từ:
        - Xin lỗi ông, tôi phải đi tìm người bạn.
        Không đợi phản ứng của người đối diện, Mai vừa bước vội về góc bên phải và đưa mắt tìm Thúy, Mai còn nghe tiếng người sĩ quan nói vọng theo:  ‘’Ô! Rất tiếc ….’’   Mai không hiểu ông ta muốn nói ‘’tiếc’’ điều gì, nhưng nàng phải tìm Thúy đã, không có Thúy ở khu Tiểu Thuyết.  A kia rồi!  Thúy đang ở bên dãy Nữ Công Gia Chánh.  Hôm nay cô nàng không muốn luyện chưởng’?!  Thúy mê truyện kiếm hiệp còn hơn con gái mê ô mai, mê đồ chua, mê bát phố với... chàng. Thế mà hôm nay lại không thèm đọc ké truyện kiếm hiệp!  Thúy còn mê cả nhân vật Hoàng Dung và Quách Tỉnh trong Thần Điêu Đại Hiệp và ước có một ngày đẹp trời nào đó, Thúy sẽ gặp được ‘’Quách Tỉnh’’ trong mộng của nàng.  Mai đi nhanh về hướng có Thúy, Thúy đang copy vào quyển vở của mình một kiểu cắm hoa của Nhật Bản.  Duyên biết ngay Thúy đang triệt để áp dụng chính sách tiết kiệm để dành tiền ăn qùa!  Vừa thấy bạn, Thúy lém lỉnh hỏi:
        - Tìm thấy bài thơ trữ tình nào không ?  Ngồi xuống đây phụ Thúy ghi chú mấy trang này đi Mai.  Thúy định mua nhưng tiếc tiền, quyển sách mỏng te mà những hai trăm bạc!  Uổng ghê!
        Mai hạ thấp giọng, nàng cười đáp:
        -Chưa ...,  Mai bị Quan Hai Tàu Biển phá đám!
        -Vậy hả?  Có thế mà cũng quýnh cả lên, Mai đừng lo, nếu ‘’hắn’’ lạng quạng tới đây thì để Thúy trị cho.
        Biết Thúy rất tinh nghịch, thích chọc cho người ta dở khóc dở cười.  Mai không muốn chuyện rắc rối, lại càng không muốn người đàn ông kia trở thành nạn nhân của Thúy.  Mai chép vội những chú thích trên họa đồ cho Thúy và hối Thúy đi ra. Thúy trả quyển sách lại vị trí cũ rồi bước theo Mai.  Ra đến cửa, Mai thấy người sĩ quan ban nãy đang trả tiền mua sách cho thâu ngân viên, anh chàng cũng vừa nhìn thấy Mai và Thúy.  Mai vội kéo tay bạn kéo ra cửa.  Thúy càu nhàu:
        - Hôm nay mi mắc chứng gì mà lính quýnh như gà nuốt dây thung vậy?  Bộ bị ai ‘’điểm huyệt’’  hả?
        Ra khỏi tiệm sách, không thấy người sĩ quan đi theo, Mai cảm thấy an tâm.  Mai và Thúy chen chân trong rừng người trên đại lộ Lê Lợi, băng qua đường và đi về hướng đường Tự Do.  Tự Do cũng đông đúc và sống động không kém gì Lê Lợi.  ‘’Một buổi chiều xuân thật dễ thương’!’’  Ý nghĩ thoáng qua làm Mai thấy vui vui.  Những cụm mây trắng bồng bềnh trôi dưới nền trời xanh ngát, vài cánh én lượn ngang lưng trời như báo tin xuân.  Những giọt nắng hanh vàng đong đưa trong làn gió thoảng rơi rắc xuống suối tóc của các xuân nữ.  Đường phố lung linh hoa nắng, tô điểm cho những tà áo lụa thêm kiều diễm.  Vài khách nhàn du dừng bước, ngẩn ngơ ngắm những bóng hồng e thẹn trong vành nón bài thơ. Thúy đi bên cạnh Mai, liến thoắng kể về chuyện phá mấy ông anh của Thúy rồi cười khúc khích rất hồn nhiên. 
 
     Thúy có ba người anh: Người anh cả, anh Thụ, rất tự hào mình là ‘’Thiên thần mũ đỏ’’.  Anh Thành, người hùng bộ binh.  Anh Thúc, đang học bên y khoa và Thúy là con gái út.  Mai và Thúy học cùng lớp từ thuở nhỏ, lại ở cùng xóm và sinh hoạt cùng nhóm trong một xứ đạo, do đó tình bạn càng thêm thắm thiết. Thành rất qúy mến Mai, đã nhiều lần Thành muốn thố lộ tâm tư nhưng vì mặc cảm: Mai là bạn của em gái!  Nên mặc dù ‘’nhà nàng ở cạnh nhà tôi’’ Thành vẫn lòng giặn lòng ‘’Tôi yêu nàng như tình yêu em gái’’ (1) và quyết định ôm mối tình câm.  Đôi lúc Thành có chung tâm trạng với Nguyễn Bính, và tự dối lòng:  ‘’Cái gì như thể nhớ mong,  Nhớ nàng? Không!  Quyết là không’nhớ nàng" .  Cho đến một hôm, nhìn sang nhà Mai thấy bóng một thanh niên lạ và được cô em gái bùi ngùi báo tin:  Đó chính là Tùng, người hùng hải quân và cũng là người yêu của Mai thì Thành thẫn thờ,  ‘’nghẹn ngào tôi khóc, qủa tôi yêu nàng!’’  Thành gom góp những vần thơ thất tình:
‘’Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em -  người vẫn vô tình với tôi
Còn em lại đến với người
Tôi không ghen chỉ buồn thôi thật buồn.’’ (2)
     Thành nắn nót ghi vào trang đầu của quyển nhật ký những vần thơ của Nguyễn Đăng Trình, bài ‘’Bài Thơ Tình Không Gởi’’ và nhủ thầm sẽ tặng Mai quyển nhật ký trước khi trở về đơn vị.
‘’Thân lành lặn mà vòm tim rướm máu
Ta gượng vui nhưng chẳng lẽ không buồn
Bài thơ cũ nhưng tình ta không cũ
Bởi ngày xưa em chưa đọc một lần
Ta không gởi, nghiã là ta muốn gởi
Nụ tầm xuân tím mãi với thời gian.’’
       Dù tim đau như bị ai nhẫn tâm bóp vỡ, tâm tư rối bời, chàng cũng ghé nhà cô bé hàng xóm và chúc nàng ‘’tình đẹp duyên may’’ trước khi rời xa phố áo lụa.  Cô bé hàng xóm vẫn vô tình, nàng vô tư căn dặn: ‘’Anh Thành nhớ mua nón bài thơ ở Huế mang về cho bọn em nha.  Còn nữa, em với nhỏ Thúy thích kẹo mè xửng kỳ trước anh mang về ghê, anh nhớ mua thật nhiều nghe.  Chưa hết, nếu ghé Đà Lạt thì hái cho bọn em chùm mimosa tuyệt đẹp nha.’’  Thành đã không trao tặng quyển nhật ký cho Mai như lòng đã muốn, Thành nhủ thầm: ‘’Nàng qúy mến ta như người anh cả, ta không thể phá vỡ hình ảnh cao qúi ấy, ta không nhẫn tâm đánh mất ánh mắt vô tư, triù mến của nàng.’’  Kể từ đó Thành rất ít khi về thăm nhà.
 
        Mải nói chuyện, Mai và Thúy trở lại tiệm kim hòan lúc nào không hay.  Chuỗi cẩm thạch của Mẹ đã được người thợ bạc làm lại cái móc mới, Mai cẩn thận bỏ vào hộp và cất vào cặp.  Sau khi trả tiền công cho người thợ, Mai vẫn còn dư tiền, đủ cho một chầu bún thang và hai ly nước hột é có bỏ thạch và dầu dừa thơm thơm; còn tiền của Thúy sẽ mua được mấy trái xoài tượng xanh.  Hai nàng nhanh chóng làm một bài tính như hai bà nội trợ’ chuyên nghiệp!  Mai hối bạn:
- Đi nhanh lên Thúy ơi, bữa nay tới phiên Mai nấu cơm chiều.  Còn phải dẫn
 lũ em đi lễ nữa.  Tối nay học bài xong Thúy qua bên Mai nha, bọn mình ăn xòai tuợng chấm muối ớt nghe Thúy.
- Ừa ! Thúy mang bài qua nhà Mai học luôn cho vui.  Xoài tượng phải có mắm ruốc bà Giáo Thảo mới đúng điệu Mai ơi, bỏ thêm chút ớt thì tuyệt.
Quên hẳn mình đang ở trong chiếc áo dài mà những lúc khác hai nàng rất
thướt tha, yểu điệu.  Họ tung tăng trên con phố đượm hương xuân.  Chẳng cần để ý đến những người chung quanh.  Chợt Thúy kêu:
        - Chết rồi Mai ơi!  Ông Hải Quân nào đang hướng về phiá mình kìa ?  Không phải là anh Tùng của mi.  Còn cười mím chi nữa!  Khiếp, chàng có nụ cười ‘’giết người’’ Mai ạ.
        - Chúa ơi !  Ông Hải Quân ban nãy đó Thúy, mình phải làm sao?
        Thúy chưa kịp phản ứng thì người sĩ quan trẻ tuổI đã đến trước mặt hai nàng, vẫn giữ nguyên nụ cười, vừa nói vừa trao hai bọc giấy cho Thúy và Mai.
        - May qúa, gặp lại được hai cô rồi, nếu không tôi phải đến trường LBT để đón và trao qùa tặng này cho hai cô đó.
        Tặng qùa?  Bọn mình đâu quen biết với anh chàng hồi nào đâu mà đòi tặng qùa!  Người này là vua lì, phải để nhỏ Thúy trị mới được.  Nghĩ thế, Mai đưa mắt nhìn Thúy.  Ơ hay!  Nhìn nhỏ Thúy kìa, nó nổi tiếng là bạo dạn cơ mà, sao hôm nay nhát như thỏ đế thế ?!  Mặt ửng hồng, mắt chớp chớp làm duyên, miệng cười túm tím.  Nhỏ Thúy biết e thẹn!  Một chuyện lạ!   Thúy mắc cở, ấp úng mãi không nói thành câu.  Nhìn nhỏ Thúy bây giờ dễ thương ghê, duyên dáng làm sao, ai bảo Thúy là ‘’Tom boy’’ như mấy đứa bạn thường gọi.  Sao ông ấy biết mình học bên LBT nhỉ ?  Ô đúng rồi, phù hiệu trường vẫn còn gắn trên cổ áo.  Mai tự hỏi và tự trả lời, nàng tìm cách chống đỡ:
        -Thưa ông chúng tôi không thể nhận qùa của người lạ.
        Thúy nói theo một câu rất ngớ ngẩn:
        - Mai nói đúng đó, Thúy... Thúy cũng không nhận đâu, ai lại nhận qùa của người... người lạ bao giờ.  Mà cái gì ở trong bao giấy vậy ông? Phải sách không?
        - Đúng đó Thúy, những quyển sách này tôi biết các cô rất thích. Tôi... tôi đâu phải người lạ, gặp đã hai lần rồi mà! ‘’Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ’’ phải không Mai, Thúy?
        Ông này ranh mãnh lắm, biết trường mình học, lại biết cả tên nữa, cũng tại nhỏ Thúy ngu ơi là ngu, đứng một hồi chắc nó khai lết lý lịch thì khổ.  Mai nghĩ và nàng muốn nói : ‘’Vô duyên đối diện thấy ghét liền !’’  Nhưng nhìn khuôn mặt duyên dáng của Thúy với đôi mắt long lanh sáng một niềm vui, Mai lại thôi.  Nàng tìm cách tháo lui:
        - Phiền ông giữ lại qùa tặng này và bây giờ chúng tôi phải đi... công chuyện.
        Thúy lại điệu bộ đáp:
        - Nhỏ Mai không nhận quyển sách của ông đâu, tại... tại Mai có người yêu rồi!  Cũng Hải Quân Trung Úy như ông đó.
Thắng sững sờ đôi phút rồi khẽ hỏi:
- Hải Quân Trung Úy?  Qủa đất tròn! Anh ấy ở đơn vị nào?
Thúy nhanh nhẩu trả lời hộ Mai:
- Anh Tùng đang ở Đà Nẵng đó ông.
Đong đưa chiếc cặp sách, liếc nhanh qua Mai, Thúy tủm tỉm cười, nàng tiếp:
- Bữa hôm Noél Anh Tùng về phép bất ngờ làm nhỏ Mai mừng hết lớn.  Ơ mà ông khôn ghê, biết tên bọn tôi rồi mà bọn tôi chưa biết tên ông.  Sao ông không có bảng tên trên túi áo như mấy ông anh của tôi?
        Người sĩ quan ra vẻ thân mật và xưng ‘’anh’’ rất ngọt:
        - Anh tên Nguyễn Cao Thắng, độc thân vui tính!  Rất thích được làm quen với hai cô.  Hai cô học ban nào?
        Khiếp, anh chàng có kiểu làm quen rất ‘’nhà binh’’.  Mai nghĩ thế nhưng chưa kịp có phản ứng thì Thúy lại khai:
        - Bọn Thúy học lớp 12 B-1 ban toán buổi sáng, gần ngày thi rồi nên Thúy còn học thêm lớp Luyện thi Tú Tài ở Nguyễn Thượng Hiền.
        - Nhìn hai cô, anh cứ ngỡ hai cô học ban văn chương, nữ sinh ban B khô cằn như sỏi đá nhưng hai cô thì lại trái ngược, tươi thắm như những đóa hoa xuân.  Anh bị thu hút bởi những nét thông minh đặc biệt của hai cô đó.  Bây gìờ anh có thể mời hai cô một chầu kem ở Givral được không?
        Sợ Thúy nhận lời, Mai vội nói:
        - Cảm ơn ông có nhã ý, chúng tôi phải đi công chuyện ngay bây giờ.
 Thúy ỡm ờ:
        - Hôm nay thì không, nhưng … thôi để ... dịp khác nhé ông Thắng.
        Nghe Thúy hứa hẹn, không để lỡ cơ hội, Thắng cười rất tươi quay qua Thúy, chàng khách sáo:
        - Cho phép anh đến đón hai cô tại trường nhé?   Biết không thể ép Mai nhận quyển sách, trao cho Thúy cả hai bọc giấy.  Thắng tiếp: - Gói màu trắng là qùa của Thúy và gói mầu tím là qùa của Mai.
        - Cảm ơn anh Thắng, chào anh.
        Giọng Thúy run run, có vẻ xúc động, không biết vô tình hay cố ý
 Thúy đã đổi chữ ‘’Ông’’’ ra chữ ‘’Anh’’’ rất diụ dàng và hữu tình.  Dường như Thắng cũng nhận ra điều này.  Hướng về Thúy, Thắng ngọt ngào hứa hẹn:
- Chiều thứ sáu tuần sau nhé Thúy!
Thúy e thẹn đáp:
        - Vâng !  ... Chiều thứ sáu! 
        Vui lây với tình cảm mới của Thúy, và con người hoàn toàn mới lạ của bạn.   Tiếng sét ái tình!   Sức mạnh nhiệm mầu của tình yêu!  Ý nghĩ thóang qua làm Mai mỉm cười chợt nhớ lại lần đầu gặp Tùng, Mai cũng ngây ngô như Thúy.  
Nhìn khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười yêu đời tươi như hoa xuân của Thúy.  Mai ghẹo bạn:
        - Bộ ‘’cảm’’ rồi hả Thúy?  Bảo sao hôm nay mi ăn nói lộn xộn, mất cả phong độ Tom boy.
        - Đừng kể lại cho anh Thục nghe nha Mai, ảnh mà biết được thì quê xệ.  Ảnh cải lương cho thì chỉ có nước độn thổ.  Mà ông Thắng cũng dễ mến hả Mai?  Thúy thích nhất giọng nói trầm ấm của ông ấy!  Mai nghĩ sao?
        - Mai thấy ông ấy thông minh, có phong độ nhưng cũng rất ranh mãnh.
        Thúy mơ màng :
        - Nụ cười!  Thúy mê nụ cười rất đàn ông của chàng, xứng với khuôn mặt đượm vẻ phong trần, dễ yêu há Thúy?.
        Tâm trạng của Thúy hiện giờ cũng như tâm trạng của Mai dạo nào.  Mai nhớ da diết bài thơ Tùng viết tặng nàng trong những ngày đầu gặp gỡ:
Thuở nào tôi yêu đời,
Bây giờ tôi yêu người.
Ai làm tôi bối rối!
Ánh mắt nào xao xuyến cõi lòng tôi ?  (3)
Kể từ buổi chiều hôm ấy, đã có một sự thay đổi lớn nơi Thúy.  Thúy không còn lém lỉnh, nghịch ngợm nữa.  Thúy bây giờ là Thúy của mộng mơ, của bâng khuâng, trông ngóng.  Thúy đã biết yêu, biết nhớ vu vơ và buồn vơ vẩn.  Mai thầm  mong cho bạn gặp được duyên lành.
                                       
        Dù chưa đến ngày hẹn, buổi tan trường nào Thúy cũng trông ngóng bóng dáng ‘’Vua lì’’, tên mới của Thắng do Thúy và Mai đặt.   Mai trêu bạn, chưa gì mà tâm hồn đã vương vấn, đã tương tư hình bóng ai.  Hôm nay mới thứ ba, còn ba ngày nữa mới đến ngày hẹn của Thắng.  Nhớ hôm thứ sáu tuần trước, vừa về đến nhà Mai, Thúy mở tung gói qùa có bọc giấy trắng, nhớ lời Thắng dặn:  ‘’Gói màu trắng là qùa của Thúy.’’  ‘’—! Một tập thơ Xuân Diệu!  ‘’Đây Chùm Thương Nhớ’’.  Tuyệt!  Vua lì tuyệt qúa Mai nhỉ ?’’  Thúy ôm tập thơ vào lòng, mặt hớn hở vui mừng.  Mai tủm tỉm cười gật đầu nhưng vẫn giữ im lặng.  Bên trong gói bọc tím là tập thơ chọn lọc của Nguyên Sa.  Mai viện cớ đã có tập thơ của Tùng tặng và bảo Thúy giữ cả hai tập thơ Thắng tặng. 
Thúy như khoác lên tâm hồn một chiếc áo mới, tâm tư nàng vương vấn những vần thơ tình mật ngọt.  Dù nhận rõ sự thay đổi của bạn, Mai cũng không khỏi giật mình khi nghe Thúy say đắm đọc bài ‘’Hoa Nở Sớm’’ của Xuân Diệu. 
Hoa chẳng chờ em, nở sớm hơn,
Một vùng xao xuyến dạ lan hương.
Bỗng đêm dào dạt qua khung cửa,
Ấy dạ-lan-hoa hội giữa vườn
        ...
Muốn cầm hương qúy, đợi em anh,
Anh cất hoa hương giữa ái tình.
Muôn vạn hương triều thơm tựa biển,
Em về thở lại giữa hồn anh.’’
        Bài thơ Cỏ Hồn Nhiên của Thanh Nguyên mà Mai rất thích nên nàng dán lên tường chỗ bàn học, trước đây Thúy vẫn dửng dưng nhưng lạ lùng thay, bây giờ Thúy đã thuộc làu.  Mai ngạc nhiên khi nghe Thúy nghêu ngao:
Hái một ngọn vô tư thảo
Ép vào quyển tập học trò
Để mãi hồn nhiên như cỏ
Một thời chưa biết âu lo
 
Em đi bước hiền chim sẻ
Để quên dấu guốc dọc đường
Có ngọn cỏ mềm thức dậy
Đêm còn đọng lại giọt sương
 
Trắng tinh từng trang giấy tập
Mong manh cánh cỏ không sầu
Ước đời em xanh như cỏ
Tuổi này đừng vội qua mau.
               
***
 
        Thứ tư, chuông tan trường vừa reo, cổng trường rộng mở, học trò ùa ra như đàn bướm trắng.  Thúy và Mai, mỗi người dắt chiếc xe của mình, vừa ra khỏi cổng, Thúy hốt hoảng kêu:
- ‘’Vua lì’’ đứng bên kìa đường kià Mai !
Nhìn theo hướng Thúy chỉ, Mai thấy Thắng đang tiến về phía hai nàng. Hẹn
thứ sáu mà thứ tư đã đến, Chắc cũng bị cảm như Thúy. Hai kẻ đồng bệnh  gặp nhau mừng rỡ.  Thúy hai má ửng hồng, làn mi dài chớp khẽ làm duyên, môi nở nụ cười thật tươi.  Thắng cũng vui mừng không kém, chàng xin lỗi Mai và Thúy vì đã đến sớm hơn ngày hẹn, chàng tiếp:
        - Chính anh cũng không biết tại sao, chỉ biết anh cần phải đến đứng đợi trước cổng trường này. Bước chân của anh nghe theo tiếng gọi của con tim. Tha lỗi cho sự đường đột của anh nhé.
 Câu cuối hình như Thắng muốn nói riêng với Thúy, ánh mắt Thắng ân cần nhìn Thúy.  Thúy và Mai chào Thắng, họ chuyện trò vui vẻ, những ngỡ ngàng lúc ban đầu dường như không còn nữa.  Thúy vô tư khoe với Thắng những bài thơ trong tập thơ Xuân Diệu mà nàng thích, Thúy dịu dàng nói:
        - Sáng nay Thúy thấy thật nóng lòng.  Thúy linh cảm anh sẽ đến hôm nay.  Ngước nhìn Thắng, Thúy bẽn lẽn tiếp: -Và anh đã đến!  Thúy mừng lắm.
        Thắng nhìn Thúy, tỏ vẻ cảm động, chàng đáp:
        - Thực ra anh đã đến đây mỗi ngày, từ hôm thứ hai và thứ ba, hai cô không thấy anh, nhưng anh thì thấy hai cô.  Anh chỉ còn bốn ngày phép, thứ hai tuần sau anh phải trở về chiến hạm, trở về với biển cả.  Anh ao ước được gặp Thúy.  Được không Thúy?
        Thúy lặng thinh, cúi đầu không đáp, đôi mi chớp nhẹ.  Vì có người yêu là lính biển nên Mai cảm thông cho tâm trạng của Thắng và thấy thương Thúy, tình yêu vừa chớm nở đã vội sầu chia ly.  Nhìn Thắng, Mai nói:
- Thúy cũng mong anh mấy ngày nay đó.
Niền vui hiện rõ trên gương mặt của Thắng, chàng buột miệng kêu:
- Thúy ...
Thắng ngập ngừng tiếp:
- Anh có thể mời hai cô đến quán cà-phê Văn Lang gần đây được không? Ở đó có sinh tố mít tố nữ rất đặc biệt.
Như đọc được tâm trạng của Thúy, Mai vội từ chối, nàng bảo phải về đúng giờ kẻo mẹ trông
Mai chào Thắng và chúc hai người vui vẻ. Thắng chúc Mai một mùa xuân
 trọn vẹn và hẹn gặp lại trong kỳ về phép tới. Thắng hỏi thăm Mai về Tùng và đơn vị của Tùng để Thắng liên lạc.  Thắng bảo:  ‘’Mặc dù chưa biết nhiều về Mai và Tùng, nhưng anh có thể qủa quyết: Anh Tùng là người đàn ông rất diễm phúc!’’  Mai thầm nghĩ: ‘’Trong đời người, có bao lần tao ngộ đầy thi vị!’’  Thúy xiết tay Mai như muốn chia xẻ niềm vui đang đong đầy trong mắt, rạng rỡ trên môi.
***
        Đạp xe ra khỏi con lộ nhỏ, bỏ lại sau lưng hai tâm hồn hạnh phúc.  Ngọn gió xuân vi vu thoáng nhẹ, xao động những đóa hòang mai.  Hương thơm ngạt ngào từ những cánh lài làm hồn ai ngây ngất!   Phải chăng mùa xuân đang hiện diện?  Phải chăng tâm tư Mai vẫn hoài mong hình bóng ai đang lênh đênh trên sóng nước đại dương?  Mai đang miên man nghĩ về Tùng nơi miền trùng dương xa thăm thẳm, Mai ước Tết này Tùng sẽ về để mừng Mai thêm một tuổi đời và chúc Mai mãi hồn nhiên tươi thắm, để Mai hớn hở reo vui khi nhìn Tùng đốt những tràng pháo dài trước cửa và mơ ước chuyện vu qui. Uớc mong Tùng sẽ dành cho Mai một ngạc nhiên như trong kỳ lễ Giáng Sinh vừa qua.  Tùng đã về vào đúng đêm Noél đưa Mai đi lễ nửa đêm, Tùng đã nghe Mai cùng ca đoàn hát thánh ca giáng sinh, ‘’Đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng, đất với trời, xe chữ Đồng ...’’ tiếng hát thánh thót nương theo tiếng đàn trầm bổng  lôi cuốn Tùng dự phần trong thánh lễ trang nghiêm. Tùng và Mai đã qùy bên hang đá và khấn nguyện cho nhau, cầu xin Thiên Chúa cho họ mãi mãi là của nhau.  Có thể Tùng sẽ đến vào sáng mùng một tết để đưa Mai đi hái lộc đầu xuân!  Hay là ... Tùng sẽ không xin được phép và chẳng thể về để lì xì cho Mai một đóa hoa xuân?  Vạt nắng chiều bỗng rưng rưng buồn.  Vài chiếc lá me bay là đà trong gió vương vấn trên tà áo Mai.  Mai chợt thấy yêu lời thơ của Mường Mán trong bài ‘’Về’’ :
Về ngang qua trường cũ
Lá vẫn xanh nguyên màu
Có đôi chùm hoa lạ
Chợt tím vì mong nhau
 
Về ngang qua quán cũ
Nhạc vẫn vang trong chiều
Lời ca như sóng vỗ
Cuốn lòng ai bay theo
       
Về ngang qua sông cũ
Đò xưa nay đã già
Trăng hẹn hò thuở nọ
Giờ tách bến nào xa …
 
        Một thoáng bâng khuâng.  Mai nghe như giọt sầu đang len nhẹ vào hồn và con tim nhỏ bé đang nhỏ lệ nhớ thương!
 
Ghi Chú:
(1)   Thơ ‘’Màu Tím Hoa Sim’’  Hữu Loan
(2)   Thơ ‘’Đơn Phương’’  Phạm Đức
(3)   Thơ Lê Ngọc Trùng Dương
 
Lê Phạm Kim Phượng
 
 
 
 
 
 

Add comment

Tìm bài theo vần ABC