TKH - banner 03

Search

Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

Visitor Counter

User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

Tiếng Dương Cầm – Chương 19

Tóm lược truyện dài  TIẾNG DƯƠNG CẦM

4168 1 TDC Chg 19LuuPLan

      Lệ Hằng, cô bé có thiên tài về âm nhạc, mồ cô mẹ từ năm mới mười bốn tuổi.  Từ đó cô sống với bà ngoại, cho tới khi bà mất, cô lên Đà Lạt ở với cha.  Sau khi vợ qua đời, ông Thanh, cha nàng đã tái giá với một người đàn bà goá trẻ đẹp.  Bà Lý tên người vợ sau, có hai đứa con riêng là Bách và Dung.

      Trong cuộc sống chung, Hằng nhận thấy ba mẹ con bà dì ghẻ có những hành tung bí mật, cô dần dần khám phá ra quá khứ của bà dì ghẻ khi xưa đã phạm tội sát nhân, bà giết chết tình nhân của chồng vì ghen.  Để lẩn tránh pháp luật, bà đem các con đi trốn, và để sống còn, bà kết hôn với những người đàn ông giàu có, và giết họ khi tông tích bị bại lộ.

      Lần này cũng vậy, khi biết đứa con riêng của chồng đã khám phá ra tội ác của mình, bà lập mưu giết chết cả hai cha con, để hưởng gia tài và diệt nhân chứng.  Trớ trêu làm sao Bách, con trai của bà lại thầm yêu Hằng, nhưng không được Hằng yêu lại.  Trong thời gian này, Hằng quen với một người bạn trai tên Đạt, tiếng đàn của cô đã mê hoặc anh chàng trẻ tuổi này, và vì muốn cưú cô, nên Đạt cũng suýt bị thiêu sống cùng với Hằng, trong một âm mưu rùng rợn do người dì ghẻ dàn cảnh cái chết thành một tai nạn.

      Còn Bách, mặc dù đang căm hận vì yêu mà không đuợc Hằng đáp lại, nhưng trước hành động tàn ác của mẹ, Bách đã phản ứng ra sao? xin mời xem hồi kết cuộc.  

CHƯƠNG 19

.... Bỏ cách vài tờ, tôi lật qua đoạn gần giữa của cuốn nhật ký, tôi đọc thấy một đoạn nói về sinh nhật thứ mười lăm của đứa con đầu lòng Lê Hữu Linh:

          “ … Trong buổi tiệc, Linh chải đầu kiểu người lớn và được phép uống một chút rượu champagne.  Mọi người đều có mặt đông đủ, người vắng mặt duy nhất trong buổi tiệc là cha nó phải đến sở vì công việc.  Buổi chiều, mẹ tôi cho biết là anh Tăng không hề đến sở làm hôm nay, và lại có tin đồn rằng có người trông thấy anh Tăng thường hay ra vào nhà của một người đàn bà trẻ ở Khánh Hội.  Nghe tả hình dạng, tôi giật mình, người phụ nữ ấy tôi biết vì đã có lần cô ta đến tận nhà tôi để hỏi mua - hoặc giả vờ hỏi mua - chiếc xe hơi cũ tôi đăng báo muốn bán lại.  Tôi không tin rằng chồng tôi lại có công việc gì ở nhà cô ta cả, ngoài mục đích mờ ám…’’

      Khi đọc hết đoạn này, tôi chợt giật mình nhận ra rằng đã gần 4 giờ sáng, bình minh sắp tới và Bách sẽ dậy sớm để chạy bộ tập thể dục như thường lệ.

       Tôi muốn tiếp tục đọc, nhưng không thể ở đây lâu hơn, đành rằng Bách có thể gặp tôi trên đường về, và hắn tưởng tôi vẫn dậy sớm đi dạo như thói quen, nhưng tôi còn phải trả lại chùm chìa khóa vào ví của dì Lý trước khi dì và cha tôi thức dậy.  Miễn cưỡng, tôi gấp sách lại và vươn vai cho đỡ mỏi, xương sống và một bên cổ tôi đau nhừ vì giữ nguyên một vị trí trong nhiều giờ.  Trước khi ra cửa, tôi thâu thập một số tài liệu: những bản giá thú của dì Lý với nhiều người chồng và cả cuốn nhật ký nữa.  Tôi tắt đèn và móc cái khóa vào khoen ở một vị trí che dấu khéo léo khiến không ai có thể nhận ra được là cửa chưa khóa.  Tôi hy vọng có thể vào đó nhiều lần nữa, mà không cần lấy trộm chìa khoá, xong tôi đi qua sân vào nhà.  

      Ánh trăng vẫn còn sáng vằng vặc, tôi đi nhón gót lên cầu thang, vào phòng của cha tôi và dì Lý, căn phòng tối đen vì ánh trăng đã chiếu hướng khác, nhưng tôi còn nhớ vị trí cũ của cái ví và tôi đã sờ thấy, tôi vội vã bỏ thật nhanh chùm chìa khoá vào trong ví.  Tôi vểnh tai lên nghe ngóng, tôi không biết lượng thuốc ngủ pha trong rượu có hiệu lực trong bao lâu, nhưng dì Lý đã đổi vị thế nằm, và cha tôi không còn ngáy khò khò như trước nữa.  Ngay khi tôi vừa định quay bước, cha tôi bỗng bật lên nói mơ làm tôi giật bắn mình, tim đập tưởng như vỡ lồng ngực, tôi biết tôi trở về không quá sớm.  Tôi lại bị một trận sợ thứ hai nữa khi tôi đang đi gần tới phòng mình, tôi nghe tiếng cửa phòng Bách ở cuối hành lang bỗng bật mở.  Sợ hãi không kịp ngó lại, tôi mở thật nhanh quả nắm cửa phòng mình và phóng ngay vào, khép cửa lại thật nhanh, tôi nhào lên giường nằm, chân tay bủn rủn vì sợ.  Những việc sau đó, tôi hoàn toàn không biết, tôi tự hỏi liệu Bách có nhìn thấy tôi không? nếu có, hắn có đặt dấu hỏi là tôi vừa đi đâu về? bởi vì hướng đi của tôi rõ rệt không phải là vừa từ phòng tắm trở ra. Trong một lúc, tôi chờ đợi một cái đạp vào cửa, hoặc kinh khủng hơn, cánh cửa mở toang và hai mẹ con Bách xuất hiện, đòi đối chất.  Nhưng không, không có việc gì xảy ra cả, tim tôi bớt đập, một lúc lâu qua đi, sự căng thẳng giảm xuống, sau cùng tôi thở phào một cái và bật đèn lên.  Tôi mở quyển nhật ký ra đọc tiếp, những trang kế tiếp không có gì khác ngoài những sự việc tôi có thể đoán trước, nhưng những giòng chữ nguệch ngoạc chứng tỏ người viết đã xúc động lắm khi ghi lại.  Tạ Thị Lý không kể lại bằng cách nào bà ta đã tìm được căn nhà ở Khánh Hội, nhưng bà có tả lại cuộc gặp gỡ:

          “ … Như tôi đã đoán, cô ta còn trẻ và có một thân hình rất khiêu gợi, nhưng không đẹp.  Khi mới bước chân vào nhà, tôi biết ngay sự thật rành rành là cô ta đã dùng bùa ngải để quyến rũ chồng tôi.  Căn nhà tối tăm u ám, ngột ngạt mùi lá cây, những củ ngải, những bình đất quét vôi trắng chất thành từng đống hai bên lối đi, một cây nến cháy dở gắn trên một cái bàn kê ở cuối phòng, và trên ngưỡng cửa, một con chim cú đang quặp đầu vào cánh mà ngủ.  Trên tường treo ảnh của một người đàn ông mắt xanh, mũi lõ, mặt trông hung tợn - rõ ràng là một tên lính Lê Dương - và một người đàn bà ăn mặc hở hang, mặt trát bự phấn,  Chẳng cần đoán, ai cũng biết ngay cô ta là giọt máu rơi của cặp tình nhân này.  Cô gái nhìn tôi với cặp mắt sáng quắc như mắt mèo, không cần giới thiệu, cô ta cũng nhận ra tôi tức khắc và nói một cách kiểu cọ, hay thách thức:

4168 2 TDC Chg19LPLan

  • Kính chào bà chủ! vì sao bà cho tôi cái hân hạnh được bà viếng thăm hôm nay?
  • Tôi nghĩ là cô đã biết lý do.
  • Có thể, nhưng tôi mong được nghe chính bà nói ra.

Làm thế nào tôi có thể tả được cặp mắt của cô ả, vừa giảo hoạt, vừa chế diễu?  Tôi vào đề liền:

  • Tôi muốn cô buông tha cho chồng tôi!

Cô ta nói với một vẻ lạnh lẽo:

  • Không thể được, thưa bà!  Bà biết rằng tôi mê ông Tăng đến thế nào? chẳng những vì vẻ hào hoa quyến rũ, mà còn vì ông ấy là một người rất rộng rãi.  Cuộc sống của tôi sẽ đỡ vất vả hơn nhiều, nếu tôi vẫn giữ được ông ấy.
  • Cô đâu có thể chọn lựa như vậy được?  Tôi sẽ đặt thẳng vấn đề với ông Tăng, hoặc là ông ấy chọn tôi, hoặc là ông ấy chọn cô thì sẽ mất tất cả, mất hết tiền bạc, mất luôn cả căn biệt thự chúng tôi đang ở.  Chẳng người nào điên tới mức bỏ hết cả tài sản, gia đình và quyền lợi, để đổi lấy một người con gái thuộc loại hạ cấp như cô.

Từ nãy giờ, cô gái bình tĩnh ngồi nghe, nét mặt không thay đổi, khi tôi nói tới đây, cô ta bỗng dơ tay lên ngăn lại:

  • Khoan đã, bà không nên miệt thị tôi vội, bởi vì bà sẽ phải trả giá cho sự kênh kiệu của bà.  Hạng người như tôi không để cho ai khinh nhờn đâu, bà nên kiềng cái mặt tôi ra!
  • Ái chà ghê thế cơ đấy, nói lớn lối như bà tướng! thử hỏi cô có oai quyền gì ngoài tài làm tình ở trên giường với bọn đàn ông, và dùng bùa ngải để rút rỉa tiền bạc của họ?
  • Đó chính là tài nghệ của bọn gái nhảy chúng tôi.  Chúng tôi có những bí quyết mà bọn đàn bà quí phái rởm như bà không sao có được.  Vì vậy chỉ trừ khi chúng tôi chán và bằng lòng buông tha, còn thường thì không bao giờ họ có thể tự động rút lui được, bởi vì nếu được, thì bà đã chẳng tới đây hôm nay làm gì, phải không ạ?

Vừa nói, cô ta vừa nhún nhảy cái thân hình nẩy lửa, và nheo mắt một cách rất đĩ thoã.

  • Khá lắm!  Tôi mỉa mai, những ngón nghề này là của mẹ cô truyền lại cho cô?
  • Điều đó không ăn nhập gì đến câu chuyện của bà với tôi hôm nay.  Xin lỗi, bà còn điều gì để nói thêm nữa không?

Nói xong, cô ta đứng ngay dậy làm như muốn đuổi khách.  Tôi biết không còn nhiều thì giờ và không muốn hỏng việc, tôi phải vào đề ngay, suy nghĩ một lúc, tôi mở lời:

  • Tôi muốn đề nghị với cô một cuộc đánh đổi công bằng.
  • A! nghe có vẻ biết điều đấy.  

Cô ta mỉm cười, hàm răng nhọn liễu như răng của những con dơi, hai cái răng khểnh làm khuôn mặt càng thêm đanh đá, cô ta vừa nói vừa đong đưa hai chân:

  • Vậy bà hãy nói ra đi, biết đâu có thể làm tôi vui lòng?

Làm ngơ trước giọng nói hỗn xược của cô ta, tôi vẫn thản nhiên tiếp tục:

  • Cô đâu có yêu thương gì ông chồng tôi, cô chỉ yêu tiền bạc của ông ấy.  Vì vậy tôi đề nghị sẽ đền bù cho cô một số tiền, để cô buông tha cho chồng tôi, cô nghĩ thế nào?
  • Bà cho một con số đi!
  • Một trăm ngàn? đó là một số tiền lớn, cô có thể sống ung dung thong thả vài ba năm, trong lúc tìm một người đàn ông đông bạc nhưng ngây thơ khác làm nạn nhân cho cô.  Thế nào? cô bằng lòng chứ? 

Cô ta đứng yên, không trả lời.  Im lặng một lúc, một cái im lặng nặng nề, khó thở, tôi nhìn đi chỗ khác để tránh cái cảm giác khó chịu của một người đang bị theo dõi, còn cô ta thỉnh thoảng liếc trộm tôi để thăm dò phản ứng. Sau cùng cô ta nhún vai, buông một câu ngắn, gọn:

  • Bà đánh giá ông chồng bà rẻ quá, chỉ có thế thôi ư?

Hơi bất ngờ trước câu trả lời, tôi khựng lại một lúc, và để dằn cơn nóng, tôi nắm chặt tay lại, cười gằn một tiếng:

  • Hừm! cô nên nhớ tuổi trẻ và bùa phép của cô chỉ quyến rũ chồng tôi một thời gian, chứ cô không thể nào giữ ổng suốt đời được…
  • Bà nói đúng, vậy bà cứ về đi! mười hoặc hai mươi năm nữa, ông chồng bà sẽ quay về với bà.

Câu trả lời như một thách thức làm tôi nóng mặt, tôi đã dợm đứng lên toan bỏ về, nhưng rồi tôi nghĩ đến các con của tôi và tự nhủ sẽ phải kiên nhẫn. Bằng một giọng cố làm ra bình thường, tôi bảo:

  • Thôi được, tôi không muốn việc tôi đến nhà cô hôm nay trở thành vô ích, và tôi không muốn mất thì giờ, vậy cô cứ nói thẳng, cô muốn bao nhiêu?
  • Hai triệu đồng!
  • Hai triệu đồng?  Tôi trợn mắt kinh ngạc, cô không nói đùa chứ? đó là tất cả tài sản của tôi…
  • Tôi biết!  Cô ta cười một cách đểu cáng, cặp mắt mèo sáng lấp lánh, vì vậy tôi đâu có đòi hỏi quá khả năng của bà?  Nào xem nhé,  đó chỉ là số tiền có trong ngân hàng, ngoài ra bà vẫn còn những đồn điền ở Buôn Mê Thuột, căn biệt thự bà đang ở và ông chồng yêu dấu của bà.  Nếu không, anh Tăng sẽ thuộc về tôi với một nửa gia tài, phần chia của anh ấy sau khi ly dị.  Ông bà theo chế độ tài sản chung, phải không ạ?

Tôi lạnh toát cả chân tay, cảm thấy mình vô cùng dại dột vì đã quá tin yêu chồng đến không cả đề phòng, còn con điếm này thật là quỉ quyệt và tham lam quá sức tưởng tượng.  Tôi biết tôi không thể thương lượng với cô ta được, nhưng cho tới giờ này, tôi vẫn chưa nghĩ ra biện pháp nào để đối phó với cô ả.  Vì vậy lần này tôi đứng dậy thực sự và cương quyết bước ra phía cửa, đi ngang mặt cô ả, tôi ném cho một cái nhìn khinh bỉ:

  • Đừng tưởng bở! cô tưởng một con điếm rẻ tiền như cô mà đáng giá tới hai triệu đồng ư?

Thế là cô ta lồng lên như một con thú bị mắc bẫy, xỉa xói, chỉ thẳng tay ra cửa, rít lên:

  • Mời bà ra khỏi nhà tôi tức khắc! về mà lo giữ chồng, đừng để ông ấy gặp ai cũng than phiền là chán bà như chán cơm nếp nát!

Cánh cửa đóng ập lại sau lưng tôi.  Như vừa bị một gáo nuớc lạnh hất vào mặt, tôi choáng váng cả mặt mày, lảo đảo vịn vào một gốc cây để đứng vững.  Sau đó, tôi phải định thần một lúc mới lấy lại bình tĩnh và gọi taxi về nhà… ”

      Tôi đang chăm chú đọc, bỗng có một tiếng xoạt nơi cửa sổ, giật nẩy mình, bản năng tự vệ khiến tôi tắt vội đèn và ngồi thụp xuống trong bóng tối để nghe ngóng.  Sau một hồi, thấy không có động tịnh gì thêm, tôi hoàn hồn và đi thật nhẹ tới bên cửa sổ, ghé mắt nhìn qua khe cửa để quan sát.  Bên ngoài trời tối đen, trăng đã xế và đêm sắp tàn, tiếng côn trùng kêu rỉ rả dưới dất và một con chim lẻ bạn vừa bay ngang trời, cất tiếng kêu ảo não.  Trong một bụi rậm, tôi chợt nhìn thấy hai đốm sáng xanh lè như hai đốm lửa ma chơi: đôi mắt mèo trong đêm làm tôi rùng mình, có cảm tưởng như đó là đôi mắt của thần chết đang rình rập đâu đây, ngay trong nhà này… Để xua đuổi sợ hãi, tôi sờ soạng chung quanh tìm một vật gì, tôi vớ được một cục tẩy và cầm lấy ném mạnh qua cửa sổ, con mèo bị động, giật mình nhảy vọt ra khỏi bụi rậm và phóng đi mất.  Tôi thở phào, quay vào, bật đèn lên và cúi xuống đọc tiếp.  Những trang sau đó, toàn tả những cảnh bất hòa trong gia đình, tâm trạng đau khổ, chán nản cùng cực của Tạ Thị Lý, những cảnh Tạ Thị Lý đi chuộc bùa ngải để giữ chồng…

       “ … Nhưng vô ích, con đó nó cao tay ấn hơn tôi và đã chiếm chồng tôi hoàn toàn cả hồn lẫn xác, anh Tăng càng ngày càng tỏ ra lạnh nhạt với tôi và vắng nhà thường xuyên, không cần dấu diếm.  Tôi điên cuồng, nhưng không biết phải làm gì, thế rồi cái ngày mà tôi lo sợ nhất đã tới, đó là ngày anh Tăng ngỏ lời muốn ly dị.  Trời ơi! làm sao tôi có thể chịu nổi sự đau đớn, nhục nhã ê chề như thế này? anh Tăng yêu quí, anh Tăng, người chồng mà tôi đã đặt hết sự yêu thương, tin tưởng, người tình đã hứa hẹn, thề thốt yêu tôi trọn đời, nay đã trở mặt phản bội… Còn con Diễm, con vũ nữ khốn nạn đã cướp chồng tôi, còn cả gan thách thức tôi… Bây giờ họ công khai muốn lấy nhau? đâu có thể như thế được?  Không, không đời nào, không bao giờ họ có thể ngang nhiên hưởng hạnh phúc trên sự đau khổ của tôi.  Bằng mọi cách, tôi thề sẽ trả thù… ’’

4168 3 TDC Chg19LPLan

      Tới đây, chữ viết bị nhoè nhoẹt vì tờ giấy bị thấm nước khiến tôi không thể đọc đuợc, tôi lật qua vài tờ sau, những tờ không bị ẩm mốc và và sốt ruột đọc tiếp:

       “ … Đứng trước cái xác nát bấy của chồng, tôi bàng hoàng không tin đây là sự thật.  Anh Tăng! như thế là thế nào? có Chúa chứng giám và tôi thề trên đầu các con tôi là tôi không hề có ý định giết anh.  Mặc dù tình yêu của tôi với anh đã nguội lạnh vì sự phản bội của anh, nhưng tôi vẫn cần anh cho các con của tôi, vậy mà làm sao anh lại phải hứng chịu cái tai nạn này?

       Cái tai nạn đáng lẽ phải dành cho con vũ nữ khốn nạn đã cướp chồng tôi.  Cái ngày anh Tăng nói với tôi rằng anh phải đi Buôn Mê Thuột một tuần lễ để lo bán mấy cái đồn điền rồi sau đó sẽ chia gia tài để ly dị.  Tôi biết anh nói thật vì chính tôi đã ra phi trường để dò hỏi và thấy tận mắt tên anh trong danh sách những hành khách đáp chuyến bay hôm ấy, sau đó tôi mới ra về để tính chuyện cô ta.  Thế nhưng tôi đã mắc bẫy nó mà tôi không biết, vì con khốn nạn, phải, chính con khốn nạn đã gài bẫy giết chồng tôi để đổ vạ cho tôi… Cái xe của nó, cái xe mới tinh của chồng tôi mới mua cho nó, cái xe mà tôi đã khổ công làm đứt sợi dây thắng để giết nó, không hiểu sao nó biết được và gài cho chồng tôi lái để anh phải chết tan xác khi xe đổ dốc, và va vào thành cầu bẹp dúm…

Một tuần sau đám tang anh Tăng, con khốn nạn đó tới tìm tôi, không dài dòng, nó vào đề liền: 

-    Tôi có đủ bằng cớ để đưa bà ra toà về vụ giết chồng!

Trong lúc tôi còn đang há miệng vì kinh ngạc, nó đã trưng ra một lô bằng chứng: cuộn băng thâu lại cuộc nói chuyện của tôi với người thợ máy xe hơi khi tôi hỏi về cách thức sửa thắng xe, mấy tấm hình tôi đang lui cui bên chiếc xe mở nắp để tháo gỡ sợi dây thắng chiếc xe mà tôi tưởng nó sẽ lái khi chồng tôi đi vắng…

  • Cảnh sát đã tìm thấy một cái cúc áo rớt trong thùng của chiếc xe bị nạn, chính là cái cúc của bộ áo bà mặc trong tấm hình này đây.  Trời! phải chi họ được coi mấy tấm hình này thì thật tuyệt!

Vừa nói, cô ta vừa lật lật mấy tấm hình một cách thích thú trước cặp mắt thất sắc của tôi.  Cô ta thản nhiên tiếp tục:

  • Có người đã trông thấy bà đêm ấy, đêm hôm trước khi xảy ra tai nạn, bà làm gì trong chiếc xe của chồng bà giờ đó?

      Tôi lạnh toát người như vừa bị ném vào một thùng nước đá, mặt tôi chuyển từ tái nhợt sang đỏ, rồi lại tái nhợt.  Trời ơi! thì ra con khốn nạn đã âm mưu từ lâu, nó thuê người theo dõi, rình rập tôi, nhất cử nhất động nó đều biết hết, nó bủa lưới bao vây tôi tứ phía và tôi đã vô tình chui đầu vào.  Sợ hãi lẫn tức giận làm tôi mất bình tĩnh, tôi đã làm một việc ngu xuẩn nhất trên đời là vồ lấy mấy tấm ảnh, xé nát thành nhiều mảnh vụn.  Cô ta vẫn đứng yên, mỉm cười một cách độc ác, giọng khao khao như giọng của quỉ sứ:

  • Không sao, bà cứ xé hoặc giữ làm kỷ niệm tùy ý, bởi vì những món này tôi đem tới cốt là để tặng bà.  Chẳng cần thông minh thì bà cũng phải hiểu rằng dĩ nhiên tôi còn nhiều tấm khác, cũng như đã sang qua nhiều cuộn băng khác.

Ngưng một lúc, chờ cho tôi thấm đòn, cô ta mới để lộ nguyên chân tướng:

  • Nhưng tôi sẽ không đưa ra cho cảnh sát đâu, nếu bà biết điều.

Phải khó khăn lắm tôi mới mở miệng được, và hỏi một câu rất ngây thơ:

  • Làm sao ông Tăng lại lái cái xe hôm ấy? tôi tưởng ông đang ở Buôn Mê Thuột cơ mà?
  • Chính vì bà tưởng vậy nên mới lầm, bà định gài cho tôi lái cái xe đứt thắng ấy, tôi biết lắm chứ.
  • …?
  • Ông Tăng đâu có đi Buôn Mê Thuột hôm đó, vì giờ chót tôi cho ông biết là người mua đồn điền vừa gọi điện thoại xin hoãn lại hôm khác.  Thật ra thì chẳng có việc mua bán gì hết!

-    Cô bịa ra à? để làm gì?

  • Để bà tin ông Tăng vắng nhà thật sự, sau đó ông Tăng tới sở làm bằng taxi vì tôi nói tôi cần cái xe để đi công việc.  Khi biết chắc cái xe đã được bà “ sửa soạn ” xong xuôi, đâu có khó khăn gì khi chỉ việc bịa ra một lý do nào đó để bảo ông ấy lái tới dốc cầu Kiệu, một cái dốc nguy hiểm chết người, nhất là khi cái xe lại không có thắng…
  • Đồ khốn nạn!
  • Tôi gầm lên và không thể kìm hãm được cơn giận đang làm mặt tôi nóng phừng, tôi dơ tay toan cào vào mặt nó.  Rất bình tĩnh, cô ta hơi lùi lại một chút để tránh, và cất giọng lạnh lẽo:
  • Đừng nóng! bà nóng bây giờ là hỏng hết.  Nên nhớ là tôi đang cầm vận mệnh bà trong tay, chỉ cần một cú điện thoại là cảnh sát sẽ tới còng tay bà tức khắc.

Buông rơi người xuống ghế, tôi ngồi rũ rượi một lúc rồi bắt đầu khóc, tôi khóc nghẹn ngào, khóc như chưa bao giờ được khóc.  Một lúc sau tôi mới ngưng khóc, cất giọng thều thào như người sắp tắt hơi:

  • Thôi được, tôi chịu thua, vậy bây giờ cô muốn gì?

Cô ta ngồi ngay ngắn lại, thong thả buông từng tiếng một:

  • Ba triệu đồng! lần này thì phải đúng ba triệu đồng, không bớt một xu!
  • Ba triệu đồng à ? Tôi lập lại như một cái máy, một cách ngớ ngẩn.
  • Phải, chỉ với ba triệu đồng, bà sẽ mua lại được tất cả những bằng chứng có thể đưa bà tới máy chém, hoặc ít ra cũng khổ sai chung thân.  Bà biết tội cố sát đâu phải là nhẹ? còn các con bà…

     Tôi xua tay ra hiệu cho cô ta đừng nói thêm nữa và cho tôi một thời gian để suy nghĩ.  Khi cô ta ra về rồi, tôi ngồi im lặng rất lâu, nghĩ ngợi mông lung, quá khứ quay lại trong đầu tôi như một cuốn phim.  Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có, từ nhỏ tôi sống trong sự nuông chiều của cha mẹ, tôi chưa bao giờ bị thất vọng, không một thứ gì tôi ao ước mà lại không thực hiện được.  Rồi thì tôi lớn lên và lập gia đình, những năm dài hạnh phúc, những đứa con xinh đẹp, thông minh… Tôi hoàn toàn hạnh phúc nếu không có Madelaine Diễm xuất hiện, nó là con ác quỉ của đời tôi, nó cướp đi hạnh phúc của tôi, nó cướp chồng tôi, cướp cha của các con tôi và bây giờ nó sắp cướp đoạt hết tài sản của tôi.  Con khốn nạn thật là không có nhân tính, thật là cạn tàu ráo máng, nó dồn tôi vào bước đường cùng… Nghĩ tới viễn ảnh những đứa con yêu quí của tôi, những đứa con quen sống trong sang giàu, sung sướng ngay từ tấm bé, bây giờ sắp chịu cảnh nghèo đói bơ vơ, không nhà không cửa, lòng tôi đau thắt lại.  Trời ơi! tôi không thể chịu được, không đời nào… ’’

4168 4 TDC Chg19LPLan

      Nhật ký tới đây bỗng đứt quãng khiến tôi phải ngưng lại suy nghĩ.  Dần dần mọi việc trở nên sáng tỏ, khi tôi chợt nhớ cách đây đã khá lâu, khoảng hơn mười năm về trước, báo chí Sài Gòn đều đăng tải trên những hàng tít lớn loan tin cô nữ lai Tây Madelaine Diễm, người đẹp nổi tiếng hoa khôi của các vũ trường Sài Gòn, người đã từng làm điêu đứng bao nhiêu con tim của các đấng anh hùng hảo ngọt, vừa tự tử chết trong ngôi biệt thự lộng lẫy mới tậu của cô ở đường Duy Tân.  Nguyên do đưa tới cái chết rất bí ẩn, và nhà chức trách đang mở cuộc điều tra.  Tôi rùng mình, mọi việc đã rõ ràng, không còn nghi ngờ gì nữa, chính Tạ Thị Lý đã giết cô vũ nữ và dàn cảnh thành một vụ tự tử.  Để tránh sự truy tầm của cảnh sát, Tạ Thị Lý đã đem các con đi trốn, họ thay hình đổi dạng, nay chỗ này, mai chỗ khác, toàn những nơi thị tứ đông đúc, kẻ qua người lại tấp nập, chẳng ai để ý tới ai. Thời gian qua, hồ sơ vụ án tìm không ra thủ phạm đành phải xếp lại và mọi việc chìm vào quên lãng.  Sau đó, để sống còn, Tạ Thị Lý kết hôn với những người đàn ông giàu có và giết họ khi tông tích sắp bị bại lộ.  Tôi nhớ lại cuộc đối thoại của hai mẹ con họ hôm nào mà tôi đã nghe lén được “…con Hằng là một đứa tinh ranh, có thể nó sẽ đoán ra mọi việc, đừng để quá muộn…” và câu của Dung nói với tôi trong một lúc thiếu cảnh giác “ em ước gì chị đã không tới đây, chị và cả cha của chị nữa… ”  

      Tôi rợn tóc gáy, và có cảm tưởng như cặp mắt sâu hoắm của bà ta đang quắc lên nhìn thẳng vào mặt cha con tôi, và tiếng bà vang lên nghe rõ mồn một “ đàn ông chỉ là một bọn dối trá, đểu cáng như nhau.  Tôi thù tất cả và tôi thề sẽ trả thù, trả thù, trả thù… ”

      Tôi lắc đầu, cố xua đuổi những ám ảnh, và ngước lên nhìn đồng hồ, đã gần 6 giờ sáng, thế là tôi đã thức suốt đêm để đọc hết quyển nhật ký rùng rợn của Tạ thị Lý.  Bây giờ tôi cẩn thận đặt nó xuống cái bàn con cạnh giường và tắt đèn, tôi nằm vật xuống và nhắm mắt lại, cảm thấy kiệt lực, tôi ngủ thiếp đi, không biết trời trăng gì nữa.  

Lưu Phương Lan

xem tiếp chương 20

 

Add comment

Security code
Refresh

Tìm bài theo vần ABC